Nhớ sứa quê |
Sứa bóp gỏi phải là sứa có chân, màu trong xanh, tức sứa mới vớt lên tươi rói. Ngâm sứa trong nước với chuối chát xắt mỏng, để sứa săn lại, ít ra nước. Sửa soạn các thứ rau ăn kèm là các loại rau thơm, chuối chát, khế, xoài… và "chế" một chén mắm thật ngon. Rang đậu phộng, giã dập dập và phi hành với dầu ăn cho thật vàng. "Phụ tùng" xong xuôi, trộn chung tất cả những thứ ấy thật đều, rồi rưới mắm và nêm nếm cho vừa miệng Người miền Trung có thói quen trong mâm ăn thường phải có bánh tráng. Bánh tráng mỏng để nhúng cuốn hoặc bánh tráng dày để nướng. Món gỏi sứa lại càng không thể thiếu loại bánh tráng làm bằng gạo nguyên chất, có mè, mới nướng lên nghe thơm rực. Bánh tráng bẻ ra thay cho muỗng xúc sứa. Có như thế mới thưởng thức hết cái sần sật, mát mát của sứa hoà vị thơm của rau, chát chát của chuối, chua chua của xoài, cay cay của ớt, cái beo béo của dầu ăn… tạo nên một sự tổng hoà hương vị kỳ tuyệt và nếu có thể khi ăn gỏi sứa không thể thiếu ly rựu gạo quê nhà (nếu có rựu Bàu đá chính hiệu thì còn gì bằng), thứ nước cay nồng khi mới đưa vào đầu lưởi, nhưng lại ngọt nồng vị của men thơm và hạt gạo ngon bởi lắm nhọc nhằn của quê hương. Đi các nơi khác, củng nhiều lần cũng mua sứa về làm gỏi, nhưng sao cứ thấy nhàn nhạt. Tại con sứa hay tại thiếu cảnh quê, cũng chẳng rõ. Có điều, trời oi nồng, lại nhớ quá gỏi sứa quê.Lê Thanh Thủy sưu tầm và giới thiệu |
Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011
Món ngon quê nhà
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét