Ai cũng bảo chiều hoàng hôn đẹp lắm
Mầu tím buồn đang rụng xuống biển xanh
Con sóng nhỏ trườn mình, như vỗ cánh
Đưa cánh buồm xa, lặng lẽ cập bờ.
Cũng chiều hoàng hôn, ngày này, năm ấy
Nàng âm thầm đưa tiễn cánh buồm đi.
Hai mươi năm cánh buồm chưa trở lại
Biển vẫn gầm, bão tố ở quanh em .
Ai cũng bảo, chiều hoàng hôn đẹp lắm
Lòng người thiếu phụ, đơn côi đợi chồng
Chiều tím xưa đã khuyết đi một nửa
Như chiếc cầu vồng đã gẫy làm đôi.
Em ở lại bên này bờ cát trắng
Chiều, lại chiều, đếm cánh buồm trôi.
Con sóng nhỏ, vẫn âm thầm đưa cát
Lở bên em, hay bồi đắp bên anh?
Ai cũng bảo, chiều hoàng hôn đẹp lắm
Cơn gió gằn áo rách toạc bờ vai
Đôi chân trần hằn sâu trong lòng cát
Mắt em khô, héo hắt bởi thời gian.
Mái tóc em đã pha mầu sương gió
Sóng bạc đầu mang cả mầu tóc em.
Đôi nhạn con đang liệng mình tìm tổ
Em đi tìm ký ức của xa xăm…
© Đỗ Trường
© Đàn Chim Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét